Em đã để mất anh, chàng trai ngoài Bắc
Em gặp anh trên chuyến tàu nối hai miền Nam Bắc, trên chặng đường về đất thần kinh. Anh - một chàng trai đất Bắc, dáng dong dỏng cao, giọng Bắc ấm ngọt và đặc biệt là đôi mắt sáng.
Người ta bảo thời gian có thể xóa nhòa mọi kỷ niệm, thời gian là liều thuốc quý giá nhất cho những ai cần quên. Vậy nhưng đã ba năm, ba năm trôi đi không đủ xóa nhòa những kỷ niệm mà giờ lại làm em nhớ về anh.
Em gặp anh trên chuyến tàu nối hai miền Nam Bắc, trên chặng đường về đất thần kinh. Anh - một chàng trai đất Bắc, dáng dong dỏng cao, giọng Bắc ấm ngọt và đặc biệt là đôi mắt sáng.
Anh đến bên em với những lo lắng của một người anh, với nỗi mong chờ của một chàng trai dạn dày sương gió. Công việc cuốn anh đi đến những vùng đất xa xôi, đối mặt với những hiểm nguy để đem ánh sáng đến cho mọi người.
Nói chuyện với anh, em thấy những vùng quê nghèo khó, những bản làng trên dải đất hình chữ S vẫn chưa thấy ánh sáng của văn minh. Những nơi anh đi, những miền anh đến, anh đều liên lạc cho em với nỗi nhớ mong, chờ ngày được về thành phố, được ngồi bên sông Sài Gòn nhấm nháp ly cà phê và được nghe giọng nói của em…
Em biết và em biết. Em biết cả bài hát anh tặng em mà mỗi khi đâu đó bất chợt vang lên, hình ảnh của anh lại hiện lên trong trí nhớ… Biết yêu là trái ngang nhưng anh vẫn yêu. Biết yêu là đớn đau, là hững hờ nhưng vẫn thật lòng…
Anh vẫn ân cần bên em, dõi theo em những buổi tan trường. Anh đợi em trước cổng trường với bó hồng tươi thắm trên tay. Anh tặng em bài hát trên đài để mọi người nghe được cứ thắc mắc. Rồi những ngày lễ, Tết (chỉ trừ sinh nhật em), những bó hoa cứ liên tục được DHL chuyển tới tận nhà, được những cô gái mặc áo dài thướt tha mang đến làm cả nhà em rôm rả cả lên. Những món quà quê đậm hương vị đất Bắc, nào bánh đậu xanh, nào vải khô, nào bột sắn…mộc mạc mà chân chất dành cho em… Từ lúc nào, chính anh đã thay đổi suy nghĩ của em, để bây giờ em yêu giọng Bắc đến kinh khủng anh ạ. Em thật hạnh phúc vì được anh quan tâm, chia sẻ nhưng tính ích kỷ của em đã làm tổn thương anh…
Giờ đây đã ba năm trôi qua… Hai lăm của em đang đến. Vậy mà xung quanh em chẳng có gì. Mọi người cứ rời bỏ em hay tại em đã đánh mất thơ ngây của chính mình? Em cũng không biết nữa, chỉ biết rằng với em anh mãi là người anh tốt của em. Em muốn nói với anh lời xin lỗi…
Xin lỗi anh vì em không thể dành tình cảm khác cho anh…
Xin lỗi anh vì em đã “biến mất” khỏi anh…
Xin lỗi anh vì em biết em đã làm anh tổn thương nhiều lắm…
Vết thương lòng của anh giờ đây có lẽ đã nguôi nhưng vết thương do chính em gây ra em sẽ chẳng tự chữa lành đâu anh. Để mỗi lần nghe từng giai điệu em lại nhớ đến anh, một góc khuất của tâm hồn…
Giờ anh đang ở nơi nào trên mảnh đất này, em nguyện cầu cho anh hạnh phúc, mãi mãi hạnh phúc. Anh nhé, “money” của em.
Tp. HCM 21/11/08
Êmily.
Chia sẻ những mẩu chuyện vui buồn, cảm xúc, clip, ảnh, blog... về cuộc sống của bạn tại doisong@vnexpress.net
- Thư gửi mẹ nhân ngày con khởi nghiệp (22/11)
- Thứ sáu ngày 13 may mắn (21/11)
- Thú vị mùa đông (21/11)
- Em không muốn là kẻ thứ ba nữa (20/11)
- Mẹ - 'người lái đò' vĩ đại (20/11)
- Ước mơ 'gõ đầu trẻ' không thành (19/11)
- Chờ 'hoàng tử' tới (19/11)
- Mong ngày được sống cùng anh (19/11)
- Tình yêu của cha (18/11)
- Thử lòng (18/11)
- Ký ức làm trò và làm thầy (18/11)
- Cuộc sống tươi đẹp từ khi 'thất nghiệp' (17/11)
- Đừng nói dối anh vì sao em ra đi (17/11)
- Anh ngộ ra rồi, nhưng đã muộn (17/11)
- Xem truyền hình Việt trên đất Pháp (15/11)
|
||||||||||||||||||||
|
||||||||||||||||||||
























E-mail
Bản In








Đặt Vnexpress làm trang chủ
Mail gửi Toà soạn
Liên hệ quảng cáo
Việc làm tại Vnexpress